Những ngày buồn đi hoang

.
body{font-family:Helvetica,Arial,sans-serif;text-align:justify;text-justify:inter-word;}img{width:100%}p{font-size:16px;line-height:21px;color:#333}em{font-size:16px}h3{font-size:18px}.center{text-align:center}

Gửi anh!

Hôm nay là một ngày bận rộn. Một ngày mà em phải loay hoay mãi với những bến bờ của những câu hỏi không có câu trả lời. Em cứ đứng đó, đợi chờ những chiếc thuyền đánh cá, bắt về cho em câu trả lời của vô số câu hỏi chạy dọc ngang trong suy nghĩ của mình.

Có phải chăng đây là căn bệnh của những con người tuổi đang lớn, của những đứa trẻ mộng mơ tách chính bản thân khỏi lớp bảo vệ quay quanh mình. Em không biết nữa. Tại sao chúng ta phải chạy dọc ngang những con đường không quen thuộc để tập cách chấp nhận mỗi khi có chuyện buồn. Tại sao ta phải đau đầu hôm nay làm gì, mai ăn gì, mốt sẽ ở đâu. Tại sao ta phải cứ cố gắng chấp nhận hy sinh mình cho những người lạ không hề quen biết. Có phải do chính em tốt quá hay chỉ là em đang cố tập trở về với sự ngây ngô lúc nhỏ. Sự thật thà, tốt bụng của lúc nhỏ bé.

Em còn nhớ lúc mình còn nhỏ bé ấy, cái gì cũng thật to lớn, những chiếc xe máy hùng hục ngoài xa lộ, những con người hối hả ngược xui. Một bầu trời thì rộng, mây thì trắng toát bay bay trên màu trời xanh, lâu lâu mây buồn hóa đen xì làm cho cả bầu trời cũng tối đi theo. Rồi là bố thiệt to lớn, có thể cõng em bay lượn khắp nơi, có thể cười thật sảng khoái. Còn mẹ với vòng tay ấm áp ôm trọn em vào lòng, đôi khi lại nhìn em với ánh mắt long lanh ấy không hay khóc một mình như giờ. Cả một thế giới rộng lớn ấy cứ ríu rít kéo em mau lớn. Để rồi lại phải nuối tiếc thời trẻ nhỏ ngông cuồng của mình.

Mà sau khi lớn lên, cái điều làm em đau nhất là sự đãng trí của mình. Vì cái sự ấy mà em hay đi nhầm những chuyến xe của người khác anh à. Những chuyến xe chạy băng băng qua những con đường nhớ, những quán cà phê mơ và những con đường dại khờ. Những chuyến xe đôi lần rất khác. Chở đầy những đau thương, hạnh phúc. Những chuyến xe mãi không giành cho chính em.

Nhưng mà có sao đâu. Đời mà. Người đừng lo. Ta vốn hiểu, không buồn.

Nguồn: guu.vn